Chiều 11.9.2011, cả đoàn Hội nghị Viết văn Trẻ toàn quốc lần thứ 8 dừng chân tại khu du lịch hồ Núi Cốc.
Tôi, Nguyễn Danh Lam, Nguyễn Quang Hưng, Di Li, Nguyễn Xuân Thủy, phóng viên Evan Pham My Ly, phóng viên Vietnamnet, anh Vũ Duy Thông cùng anh Lê Quang Trang và đoàn nhà văn trẻ TP HCM lên một chiếc thuyền máy dạo hồ Núi Cốc. Lúc này trời quang mây tạnh, nắng rực rỡ, không hề có chút dấu hiệu gì của mưa gió.
Thuyền chạy lướt êm ru. Một vài ca-nô chở các nhà văn trẻ của nhóm khác chạy lướt qua. Tiếng gọi và những cái vẫy tay ran mặt hồ. Những tia nước li ti bắn vào mặt khiến cái nắng dịu dần đi. Và cũng khiến mọi người không hề để ý đến một cơn dông đang ập đến khá nhanh.
Chỉ trong một thời khắc, gió thốc tới. Thuyền nghiêng ngả, gió đập mành che và những vật treo quanh thuyền tơi bời. Gió táp mạnh. Thuyền không thể quay mũi để chạy vào bờ. Mọi người trên thuyền vội mặc áo phao vào. Ai đó đưa cho tôi cái áo phao, nói chị nên mặc vào ngay. À, phải, đó là Trương Anh Quốc, một kỹ sư tàu biển đã đi vòng quanh trên biển nhiều năm, viết tiểu thuyết cũng trên biển. Gió táp mạnh và mưa to dần thế mà Quốc cứ nhảy ra mui thuyền để chụp những tấm hình “lịch sử”.
Tôi rất lo. Tôi không lo chết. Cũng không nghĩ đoàn nhà văn trẻ này sẽ chết, mặc dù một chuyện cứ ám ảnh, rằng đã có đoàn văn công nào đó của tỉnh H. đã chìm thuyền chết cả đoàn năm nào tại hồ này… Tôi chỉ lo nếu chuyến đi này chỉ cần lật thuyền thôi thì cũng đủ cho một số kẻ biến thành công mấy ngày qua của Hội nghị này thành chuyện đen đủi…
Tôi chợt nhớ ra phải nhắn tin cho những người thân của mình. Và tôi nhắn. “Đang đi giữa hồ Núi Cốc nổi gió lớn quá. Mưa to lắm. Thuyền đang phải quay về rồi. Ai cũng phải mặc áo phao”. Tin từ đất liền bay ra: “Quay về đi. Đường từ Thái Nguyên về Hà Nội cũng đang mưa to”. Tôi kiên nhẫn: “Đang quay về rồi. Đi cùng đoàn tp HCM. Gió mạnh lắm. Thuyền không chạy nổi”. Có thể trong đầu những người thân của tôi lướt qua ý nghĩ: chắc chuyện nhỏ. Nhưng trong đầu một số người trong đoàn thì lại lởn vởn ý nghĩ: biết đâu sau này…
Vật lộn mãi thì thuyền chạy được vào neo tại một hòn đảo nhỏ, chờ hết mưa gió thì thuyền nổ máy quay vào bờ. Trên bờ, nhà thơ Hữu Thỉnh và các anh trong Ban chấp hành thở phào. Cả đoàn áo quần ướt sũng nhưng cười rổn rảng.
Cứ tưởng chiều hôm ấy là một buổi chiều buồn, khi sắp hết những ngày vui bên nhau. Nhưng chúng tôi đã có một kỷ niệm nhỏ, thật như vớ được một viên ngọc bé xíu giữa bộn bề đá xám.
Nguyễn Quang Hưng thì viết bài thơ Một tiếng gọi.
Còn tôi đêm 14.9, viết đến hơn 3h sáng, truyện ngắn Dưới nước.
Tôi tin chắc sẽ có nhiều tác phẩm được ra đời sau cuộc hội ngộ lớn đầy tình người này, một cuộc hội ngộ được đánh giá là Hội nghị thành công nhất trong 8 kỳ Hội nghị Viết văn Trẻ đã qua. (Tất cả thành viên Ban Nhà văn Trẻ chúng tôi ai nấy đều như được trẻ ra chục niên!).
Thay cho lời kết bài viết này, tôi xin trích lời nhà thơ Hữu Thỉnh nói về thế hệ nhà văn trẻ hôm nay: “… đã lộ diện một lớp tác giả mới đáng tự hào, trưởng thành về ý tưởng thẩm mỹ, ý thứ...
Và tiếp đến là hối hận, là nức nở chuộc tội êm dịu đến thắt lòng, là quỳ gối yêu đương, là làm lành trong mê cuồng xác thịt đến tuyệt vọng. Trong đêm nhung lụa ở motel Mirana, tôi hôn lòng bàn chân ho...