| Truyện ngắn trẻ: Văn chương suồng sã của đời |
|
Nguồn: Văn nghệ trẻ Cứ thế bước ào vào văn chương, tôi muốn mượn cách của một nhà báo trẻ viết về hiện tượng Nguyễn Thị Ấm đầu những năm 90 thế kỷ XX để nói về các cây bút trẻ viết truyện ngắn bây giờ. Cuốn sách kể trên gồm 55 truyện chọn lọc của 10 tác giả mà tên tuổi của họ đã trở nên khá quen thuộc với bạn đọc: Hà Kin, Keng, Trần Thu Trang, Dương Bình Nguyên, Dương Thuỵ, Phan Hồn Nhiên, Đặng Thiều Quang, Nguyễn Ngọc Tư, Di Li, Cấn Vân Khánh. Trong số 10 cây bút trẻ có truyện được đưa vào sách tuyển này Nguyễn Ngọc Tư là nổi bật nhất với Cánh đồng bất tận và Gió lẻ và 9 truyện khác. Trần Thu Trang, Di Li, Đặng Thiều Quang gần đây nổi lên như những người trẻ viết khỏe và tác phẩm của họ có người đọc, bán chạy (chẳng hạn năm 2008) Trần Thu Trang cho in 99 tuần buôn chuyện, sách được xếp thứ 6 trong top 10 sách hay của năm do bạn đọc báo Người lao động bình chọn.
Đọc truyện ngắn của các cây bút trẻ tôi có cảm giác họ đến với văn chương thật dễ dàng cũng như bất kì một cuộc chơi nào và cũng có thể bỏ cuộc bất cứ lúc nào. Có lẽ thế mới là tuổi trẻ, bởi khi người ta trẻ thường không ưa kiến thức, không ưa thề thốt sống chết với điều gì. Cái tâm thế cầm bút viết văn của người trẻ bây giờ, tôi cứ hình dung, giống cái tâm thế của nhân vật Nhật Quân trong truyện ngắn Em có muốn tắm không? của Cấn Vân Khánh: “Nhật Quân bật nhạc disco, chân nhún nhảy dù lòng trống rỗng. Anh đã ngủ với trên dưới mười cô quen qua mạng. Tất cả đều đơn giản, vui vẻ, không ràng buộc và không tính toán. Hôm nay, rõ là một ngày xui xẻo. Có lẽ cô ta còn trinh. Nhật Quân trùm chăn kín mít gọi điện cho người yêu: “Em có khoẻ không? Anh không được khoẻ lắm, nghe người yêu gắt gỏng một hồi rồi anh tắt máy chìm vào giấc ngủ. Ngày mai, anh sẽ thay nick” (trang 95).
Đọc 10 tác giả được tuyển chọn vào sách, dù là những tên tuổi có thể gây cho ta nhiều hi vọng, tôi vẫn cứ phấp phỏng một điều đúng như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã nhận xét: “Cái nghề văn muốn đi theo nó thì ngoài niềm say mê còn phải có chí lớn. Dấu hiệu để người viết có thể đi xa được trong nghề chính là trí tưởng tượng phong phú. Trí tưởng tượng giúp người ta bay lên trên thực tế để mà viết. Nhưng xã hội hiện tại có quá nhiều sức ép đè lên vai người viết trẻ (…) thành ra, hình như trí tưởng tượng của họ bị giảm sút. Gần đây tôi có đọc Vũ điệu thân gầy, cả truyện là một hiện thực thô thiển, mà hiện thực thô thiển thì chẳng có gì đáng nói cả. Giới trẻ hiện nay cứ đi sâu vào mô tả hiện thực mà không bay lên được. Thấy buồn” (Văn chương không thể hão huyền – Báo An ninh Thủ đô số 2074 ra ngày 13-7-2007).
Một ví dụ khác: “Hình như tiếp xúc nhiều với các em chân dài, đâm ra tôi chai sạn hay sao ấy. Hoặc vì với tôi chuyện ấy dễ dàng quá nên tôi chẳng có cảm xúc gì cả. Thật đấy, bây giờ cho dù hoa hậu có tụt váy giữa cái quán này tôi cũng chẳng mấy hứng thú gì, anh có tin không?” (Đặng Thiều Quang: Tâm trạng khi say, trang 347). Sẽ có người không đồng tình với tôi khi nêu vài ví dụ như thế để nói về sự cẩu thả trong cách viết của các cây bút trẻ. Họ sẽ đồng tình với người trẻ bằng sự bao biện “Ôi dào, các bố già rồi phải để bọn tẻ nó tung tẩy một tí chứ!”. Dĩ nhiên cũng có cây bút trẻ có ý thức chăm lo câu chữ như Dương Bình Nguyên chẳng hạn (Bóng Kơnia đổ dài là một truyện ngắn văn viết hay). Tôi nhớ trong một cuộc toạ đàm về tiểu thuyết Giã biệt bóng tối của Tạ Duy Anh (tại Viện Văn học cách đây vài năm) nhà văn Nguyễn Khắc Trường có một nhận xét xác đáng: “Theo tôi, một cuốn sách hay phải có ba cái hay: Vấn đề đặt ra hay, cốt truyện hay và văn hay”. Vậy văn trẻ bây giờ đạt được bao nhiêu cái hay trong một tác phẩm? Theo tôi thì thường là chỉ đạt được một trong ba (hoặc vấn đề hay hoặc cốt truyện hay) đã là lạc quan lắm lắm. Riêng “văn hay” thì may ra đạt được mức rất khiêm tốn.
Bùi Việt Thắng
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|
Thay cho lời kết bài viết này, tôi xin trích lời nhà thơ Hữu Thỉnh nói về thế hệ nhà văn trẻ hôm nay: “… đã lộ diện một lớp tác giả mới đáng tự hào, trưởng thành về ý tưởng thẩm mỹ, ý thứ...
Và tiếp đến là hối hận, là nức nở chuộc tội êm dịu đến thắt lòng, là quỳ gối yêu đương, là làm lành trong mê cuồng xác thịt đến tuyệt vọng. Trong đêm nhung lụa ở motel Mirana, tôi hôn lòng bàn chân ho...