Trang chủ Góc riêng Hà Nội lãng mạn ngày Tết
Hà Nội lãng mạn ngày Tết

 

Tôi vốn không thích Tết, từ bé tí đã vậy, không biết sao lại thế, có lẽ đặc tính của tôi là một người yêu sự cô độc, tĩnh lặng, nên tôi cực kỳ khó chịu với những hoạt động rùm beng ồn ào, bao gồm việc thăm hỏi và chúc Tết. Nhưng Tết có một cái đáng yêu, đó là hoa ở khắp nơi và đường phố trở nên tĩnh lặng như châu Âu. Thoắt cái Hà Nội cứ như biến thành một nơi nào đó khác, đẹp và lãng mạn hơn. Nhiều người nước ngoài hỏi tôi nên làm gì vào ngày Tết, nên tôi cũng tự hỏi “Ừ nhỉ, làm gì ngoài cái việc chúc tụng nhau và mở Chivas ra uống với… bánh chưng”. Nhưng riết cũng nghĩ ra được vài chỗ lãng mạn tí, mà bạn rất nên thực hiện vào Tết, mà lại phải là Tết đẹp trời như ngày 30 hôm qua chứ không mưa phùn xám xịt như mùng 1 Tết hôm nay.

 

Nếu bạn thích không gian ngoài trời thì có vài chỗ: Một là bãi sông Hồng đoạn gần chợ hoa Quảng Bá. Từ bờ đê có một lối rẽ vào những làng hoa trồng kín đào, cúc, violet… rồi từ đó dẫn thẳng ra sông Hồng. Chỗ này giờ hóa thành công viên phim trường dành cho việc quay phim chụp ảnh, nên ngày thường ra đó cũng nhung nhúc người. Cứ chỗ nào lóc nhóc người thì hết lãng mạn, (trong đó có những chỗ không hề lãng mạn tẹo nào là Rome và Paris, chỉ vì luôn bị người che mất cảnh) nhưng nếu bạn ra đây vào ngày Tết thì sẽ được hưởng thụ một bình yên vắng bóng người. Hãy ra sát mép nước và từ đó đi dọc bờ sông, lúc này thị thành ồn ã đã được bỏ lại đằng sau, nhường chỗ cho lững lờ sông nước. Hãy căn đúng lúc hoàng hôn, khi mặt trời ánh vàng trên làn tóc rối đang chờn vờn trước gió thì bạn cứ việc làm điều gì lãng mạn nhất có thể và lúc đó chỉ có cầu Nhật Tân chứng kiến bạn, nhưng tuyệt đối đừng nghe báo chí chỉ dẫn nhăng cuội rằng bạn có thể thực hiện được một scene lãng mạn là cưỡi ngựa dọc bờ sông Hồng. Vì nếu bạn không biết cưỡi ngựa thì phải có một anh nài ngựa lẽo đẽo đi dưới chân dắt ngựa cho bạn đề phòng con ngựa hắt cả đôi tình nhân xuống dưới nước. Có anh nài ngựa đi dưới chân thì lãng mạn nỗi gì.

 

Một không gian ngoài trời cũng tuyệt diệu nữa là đường Quảng Bá, là con đường viền quanh hồ Tây nối liền từ công viên nước đến đoạn vào phủ Tây Hồ. Mùa hè thì sen nở một bên, hồ nước một bên, nhưng mùa này cũng có thú vị là bạn luôn được nhìn thấy sương mù bảng lảng trên mặt hồ. Đây chắc là con đường vừa thiên nhiên vừa đô thị đẹp nhất Việt Nam (mà nhất VN chắc nhất luôn Đông Dương rồi), và nhà ở đây chắc cũng là một trong những nơi có view đẹp nhất. Hôm qua chở con gái lòng vòng trên đường ven hồ, nàng ấy hỏi “Mẹ ơi chắc biệt thự ở đây đắt lắm mẹ nhỉ?”. Trả lời là không phải đắt con ạ, mà là đắt lòi mắt. Mấy ngày Tết các nhà hàng, quán cà phê trên đường Quảng Bá cũng đóng cửa hết và thanh niên bình thường hay ra đây ngóng gió cũng tạm thời dành thời gian cho các hoạt động Tết, nên bạn cứ canh ngày Tết mà đi dạo ven hồ. Bạn có thể đứng tựa lan can rét run mà ngắm sương mù trong khi có một chàng trai vững chãi và ấm áp làm điểm tựa sau lưng, tha hồ giả vờ làm Titanic.

 

 

Một chỗ ngoài trời khác là quán cà phê Marilyn ở xế bên Nhà thờ Lớn. Ở đây có món pasta với pho mát và rau thơm ngon tuyệt. Bạn hãy lên tầng thượng, ngồi dưới chiếc dù và lắng nghe tiếng chuông nhà thờ điểm sau mỗi tiếng. Nếu nhằm một ngày mưa phùn cũng không sao, màu sắc thâm u của phố cổ sẽ càng khiến cho chóp mái nhà thờ thêm cổ kính và huyền hoặc. Nhưng vị trí này có vô số lan can xung quanh, đừng dại mà làm điều gì “quá” lãng mạn kẻo bị đưa lên You tube.

 

Những quán xá chủ yếu dành cho người nước ngoài sẽ mở thông ngày Tết nên bạn yên trí đến đó mà không sợ bị đóng cửa im ỉm. Trong số này có quán La Salsa trên đường Xuân Diệu. La Salsa đẹp hơn cả những quán cà phê trong khu phố cổ Trastevere ở thành Rome, vì nó bình yên, lãng mạn và trang nhã. Hãy căn đúng những ngày mùa thu nắng vàng rượi, hoặc đẹp trời như hôm qua cũng được, để ngồi dưới sân trong, ngắm những lá bèo nổi trên chiếc ao lớn đằng sau và thì thầm những câu chuyện bất tận. Bóng nắng sẽ đu đưa trước mắt bạn qua những vòm lá xanh.

 

 

Một điểm vừa trong nhà vừa ngoài trời nữa luôn chỉ mở vào buổi tối là quán cà phê trên tầng thượng Sofitel Plaza, chẳng bao giờ đóng cửa ngay cả ngày Tết. Chỗ đó có những chiếc ghế bành ấm áp rất phù hợp với thời tiết rét mướt thế này. Bạn có thể vừa uống coctail vừa ngắm lung linh màu sắc của đèn đường dọc đường Thanh niên, Yên Phụ. Nhưng tôi đồ rằng những kẻ tìm kiếm sự lãng mạn chẳng ai đi ngắm đèn ngắm hồ mà họ chỉ chăm chăm nhìn vào đôi mắt sáng rực của nhau. Quán bar này có một ngách cầu thang bộ sơn vẽ kín tường dẫn lên quầy bar. Chẳng ma nào đi lối ấy (vì cả khách lẫn nhân viên đều sử dụng cầu thang máy), cái ngách hẹp như phim hành động Mỹ ấy, nên bạn có thể sử dụng một nụ hôn dài 30 phút ở đó cũng chẳng ai hay.

 

 

Cuối cùng, không thể chỉ lãng mạn mãi mà không đói bụng, bạn hãy ra quán ăn mậu dịch ở Nam Tràng, nơi bán những món ăn của một thời đói nghèo như cơm cháy, nem mậu dịch, nộm rau muống tép, dưa xào tóp mỡ… nhưng tuyệt ngon. Nhà hàng này giống như một bảo tàng thu nhỏ trưng bày các vật dụng thời bao cấp như dép cao su, bi đông nước, cục gạch xếp hàng ở quầy mậu dịch…, những khẩu hiệu độc nhất vô nhị không tồn tại ở bất cứ chỗ nào khác trên thế giới “Vui lòng khách đến vừa lòng khách đi”, “Ưu tiên thẻ thương binh liệt sĩ”, “Ở đây tai vách mạch rừng, những điều bí mật xin đừng nói ra”, “Có bán nước sôi”… Và thi thoảng đang ngồi ăn lại có còi hụ “Đồng bào chú ý, đồng bào chú ý, hiện nay máy bay địch đang cách Hà Nội 50 km”, cả nhạc hiệu xưa cũ phát ra từ chiếc đài bán dẫn cổ lỗ sĩ “Đây là Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hòa”. Hãy căn đúng những ngày Tết, vì ngày thường bạn chẳng có chỗ mà ngồi đâu, lại còn ầm ĩ nữa, vì Tây Ta lúc nào cũng chiếm hết chỗ trong cái nhà hàng chật hẹp đó rồi.

 

 

Nếu bạn có hai ngày Tết không biết làm gì thì xài hết ngần ấy chỗ này ở Hà Nội cũng đã tạm ổn rồi.