| Quà tặng tình yêu và Lời chúc cuối năm |
|
Năm 2012 được dự đoán là nền kinh tế sẽ ảm đạm nhất trong vòng 20 năm trở lại đây.
Người ta đã mang lên tàu những chuồng động vật, mỗi loài vài con để duy trì giống nòi động vật cho một kỷ nguyên mới được tính bằng số 0; những bức tranh của các danh họa Leonard de Vinci, Rembrant, Vangogh; những nhà khoa học hàng đầu để có thể xử lý các công nghệ mới sau khi sóng yên bể lặng… Còn hành khách? Là các tổng thống, thủ tướng đương nhiệm của các quốc gia… phát triển (các diễn viên được hóa trang giống đến nỗi vừa nhìn đã biết đâu là nữ hoàng Victoria, đâu là Barack Obama), các ông vua dầu lửa và các nhà tài phiệt cùng gia đình của họ. Các nhà khoa học được lên tàu nhưng gia đình họ phải bỏ lại, vì người ta cần cái đầu của họ chứ không cần gia đình họ. Theo bộ phim kể lại thì kế hoạch đóng tàu đã được thực hiện từ lâu rồi, nhưng bí mật, vì nếu thông tin lộ ra chắc cả nhân loại sục sôi đòi lên tàu mất. Đến giờ G, các hành khách (đã góp tiền đóng tàu) nhận được 1 tin nhắn tuyệt mật: Đã đến giờ lên tàu. Và họ bắt đầu bí mật bay bằng phi cơ riêng đến nơi tập kết là khu vực cao nguyên Tây Tạng. Nhân vật chính của bộ phim là một nhà văn. Anh ta cũng từng xuất bản một cuốn sách bịa đặt về ngày tận thế nhưng chỉ bán được 5 cuốn. Trong gia đình có vẻ như anh là đồ vô tích sự, bị vợ bỏ và hai đứa con cũng không thể chia sẻ với cha mình. Tất nhiên anh nằm trong số 7 tỷ con người bất hạnh của Trái đất, những kẻ không sở hữu những mỏ dầu, mỏ kim cương và không có vé lên tàu. Tình cờ anh phát hiện ra bí mật về 5 con tàu và cố gắng đưa gia đình trốn lên tàu. Trong lúc bí mật trèo tàu, sự đểnh đoảng cố hữu của một nhà văn (có vẻ như nhà văn ở đâu cũng giống nhau) khiến giờ phút cuối cùng, anh làm mắc kẹt bánh răng khiến cánh cửa sập của một con tàu không đóng lại được trong khi chỉ trong vòng vài giờ, đại hồng thủy đã nhấn chìm Los Angeles và tràn sang châu Á.
Lúc ấy, tôi nhớ lại ký ức cách đây 30 năm về bà già hàng xóm sát vách nhà. Thi thoảng đang lúc chiều tà yên bình lại thấy bà gào lên: Tao chỉ muốn cho Trái đất này nổ tung lên thôi. Ấy là đang lúc bà mắng chồng chửi con. Khi ấy chỉ thấy buồn cười. Nhưng sau nghĩ lại thấy bà lão khổ quá, sống cả đời người không lúc nào được sướng. Gia đình hơn chục nhân mạng sống dưới căn nhà nền đất nện, mái lợp giấy dầu, vách đắp bùn trộn rơm, mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng ngốt, quanh năm không lúc nào đủ ăn. Nên cái câu mong cho Trái đất nổ tung là muốn mình chết luôn cho đỡ khổ, mình chết thì nhân loại cũng chết luôn hết đi cho hả.
Và trước khi quý vị ngó qua lời nói đầu của “Quà tặng tình yêu”, Di Li xin gửi lời chúc đầu năm đến những người ghé qua trang web này, những người đã đọc sách và chưa đọc sách của Di Li, những người yêu quý hoặc những người lỡ có lý do nào đó mà ghét bỏ chủ web, dù vào web chỉ do tò mò hay gắn bó gần gũi, dù thiện chí hay… thù địch, Di Li đều xin chúc Quý vị một năm mới an lành, hạnh phúc, yêu thương và được yêu thương. Nếu từ giờ đến ngày 21/12, ngày nào Quý vị cũng tin rằng 21/12 chính là ngày cuối cùng của Trái đất, tôi tin rằng Quý vị sẽ lựa chọn những điều đúng nhất cho mình.
Nhân tiện, tối nay, giao thừa, quãng từ 22h00 đến 24h00, VOV giao thông sẽ đọc 1 truyện kinh dị của Di Li. Sau khi tôi gửi qua e-mail truyện kinh dị lấy bối cảnh cận Tết, biên tập viên Phạm Trung Tuyến “trao đổi” lại bằng cách hỏi tác giả thích bài hát nào thì liền sau đó VOV sẽ tặng một bài. Nếu tối nay Quý vị có thời gian, xin lắng lại 5 phút để nghe bản "Chanson d’amour" (Khúc ca tình yêu) trên VOV tần số Fm91mhz, một trong những bài hát yêu thích nhất của tôi trên nền nhạc Bachata Tango, điệu nhảy quyến rũ và nóng bỏng rất thích hợp để hâm nóng lại cảm xúc sau khi nghe câu chuyện với không khí âm u, lạnh lẽo. Nếu sự truy cập của quý vị đã qua khoảnh khắc giao thừa, xin click vào đây để cùng nghe "Chanson d’amour".
LỜI NÓI ĐẦU
Cách đây hơn hai thập niên, tôi vẫn còn thấy bạn bè làm một cuốn sưu tập gọi là sổ bài hát. Trong sổ chép những bản tình ca và những bài thơ tình, nét chữ bay bướm bằng mực tím, nhan đề và trang trí đường diềm tô bằng bút dạ hoặc màu sáp xanh đỏ, lại có cả các hình minh họa rất công phu cắt ra từ họa báo, bưu thiếp. Tôi cũng có một cuốn như vậy. Tôi chép bài hát và thơ tình hàng ngày, chép từ những cuốn sổ mượn được có bài mới hơn. Chúng tôi thuộc lòng những câu thơ tình “Em bảo anh đi đi. Sao anh không ở lại?”, “Tôi yêu em đến nay chừng có thể. Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai”, hay “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối. Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”. Thuộc và cắm cúi chép, mặc dù đôi khi không biết các tác giả của những bài thơ đó là ai, là ở nước ngoài hay bên ta, sáng tác từ bao giờ, trong hoàn cảnh nào, chỉ biết những bài thơ đó rất hay mà thôi. Cũng không mấy ai ghi tên tác giả. Cuối cùng người sáng tạo là vô hình, chỉ còn hồn thơ ở lại.
Dần dần, tôi không còn thấy mấy ai có sổ thơ để chép thơ tình nữa. Những cuốn sổ đó đã được thay thế bằng những trang mạng tập hợp đầy đủ những bài thơ từ cổ chí kim. Cũng không còn ai viết cho nhau những trang thư tay chép bằng mực tím trong đó có bài thơ tình nồng nàn thay ý ngỏ của một chàng trai/cô gái rụt rè. Người ta đã thay thế chúng bằng e-mail và tin nhắn qua điện thoại di động. Thế giới mạng đã thay thế sổ tay hay người ta vô tình không còn quan tâm đến thơ tình mấy nữa. Những người trẻ viết thơ tình cũng ít đi rồi, người đọc cũng ít theo luôn mà tình yêu thì còn vĩnh cửu. Nhưng bỗng một ngày, tôi phát hiện thấy ở các diễn đàn trên mạng, các blog cá nhân, người ta vẫn đưa lên những bài thơ tình để cùng chia sẻ và bình luận. Cũng nhiều người giống chúng tôi ngày xưa, thơ cứ chép mà bỏ quên tên tác giả. Thi ca có ngôn ngữ riêng của nó, công chúng chẳng nệ thơ của ai, chỉ thấy hay thì lưu truyền mãi rồi thành thuộc lòng.
Di Li
|
Thay cho lời kết bài viết này, tôi xin trích lời nhà thơ Hữu Thỉnh nói về thế hệ nhà văn trẻ hôm nay: “… đã lộ diện một lớp tác giả mới đáng tự hào, trưởng thành về ý tưởng thẩm mỹ, ý thứ...
Và tiếp đến là hối hận, là nức nở chuộc tội êm dịu đến thắt lòng, là quỳ gối yêu đương, là làm lành trong mê cuồng xác thịt đến tuyệt vọng. Trong đêm nhung lụa ở motel Mirana, tôi hôn lòng bàn chân ho...