Trang chủ Góc riêng Phát hành sách mới
Phát hành sách mới

 

Di Li xin trân trọng giới thiệu với quý vị độc giả tác phẩm mới nhất vừa phát hành vào đầu tháng 6 năm 2010. Tập truyện ngắn Tháp Babel trên đỉnh thác Ánh trăng có 11 truyện ngắn, 214 trang và được in với số lượng 5000 bản. Bìa do họa sĩ Vũ Đình Giang thiết kế. Cho đến thời điểm này, hầu hết các cuốn sách của Di Li đều được phát hành bởi công ty Phương Đông và thiết kế bởi họa sĩ Vũ Đình Giang.


Hy vọng những độc giả đã từng đọc sách của Di Li sẽ tìm thấy một điều gì đó khác trong tập sách này. “Yêu quý tất cả các độc giả và cố gắng không để độc giả cảm thấy nhàm chán” là điều tâm niệm của Di Li trong suốt quá trình sáng tác.

 


Và dưới đây là một số đoạn trích của các truyện trong tập.


“Họ xem phim không biết chán, ăn pizza không biết chán và trao cho nhau những nụ hôn dài không dứt. Họ thấy mình giống một cặp vợ chồng mới cưới đang đi nghỉ tuần trăng mật trong một chiếc lán gỗ ven bờ biển. Mặc dù ngoài kia là mặt đường xe tải chở hàng chạy rầm rập, nhưng họ vẫn tưởng tượng ra đấy là những con sóng đang ì oạp vỗ vào triền cát. Chàng tạm quên giấc mơ về “người đàn bà đứng bếp” mà thay vào đó là những chiếc bánh pizza tròn xoe.” (Pizza chiều thứ sáu)


 “Cho đến tận cuối ngày, tôi vẫn chưa thể nói với nàng cái câu đã chuẩn bị sẵn “Anh đã hết yêu em rồi”. Trong suốt một năm nay, ngày nào tôi cũng định nói câu này, song cuối cùng, giống hệt hôm nay, hết một ngày trôi qua, tôi vẫn không thốt lên được lời nào và khi đồng hồ điểm chuông 10 giờ tối, chúng tôi sẽ lên giường đi ngủ, thậm chí sẽ làm tình rất lâu nữa.” (Chiếc ấm nước đặt trên bếp ga)


 “Tuy nhiên, có một lần, cô khẽ rùng mình vì nhận thấy một cảm giác dễ chịu đặc biệt do nước mang lại. Đó không hẳn là cảm giác dễ chịu và mát mẻ thường ngày. Mỗi lần cô rẽ nước để bơi đi chỗ khác, dòng suối liền tạo thành những cơn sóng nhẹ bao lấy cơ thể cô. Chúng chuyển động trên hai đùi, trên bụng, và trên bầu vú vừa chớm nhú. Trong khi đó, những tia nước hoa sen lại vờn vã trên lưng, trên vai, trên cổ và hai má cô mát lạnh. My thấy cánh tay mình nổi gai không phải vì lạnh.” (Tháp Babel trên đỉnh thác Ánh trăng)


“Nhưng cho dù câu chuyện xảy ra theo cách nào thì cũng chỉ khởi nguồn từ một lý do duy nhất - Tình yêu. Quán cà phê bắt đầu nhộn nhịp khách vào ra. Đĩa Bob Dylan bị vấp, cứ tua đi tua lại một bản nhạc. Ngót nửa thế kỷ, Bob Dylan vẫn còn hát. Chúng tôi vẫn nghe Bob Dylan, nhưng không phải “Blowin’ in the wind” nữa mà là bản “Modern Times” trong âm điệu Blues pha trộn. Đại Nội vẫn trầm lặng khuê các, ngày ngày tấp nập khách đủ màu da trên những chiếc xích lô chậm chạp lăn qua cổng thành. Và những câu chuyện là bất tử, cho dù chúng dựa trên phiên bản nào. Cả ký ức nữa, sẽ chẳng thể nào theo gió cuốn trôi.” (Cuốn trôi trong gió)


 “Trong nghệ thuật chỉ có số 1 hoặc số 0. Hoặc cậu là số 1 hoặc cậu không là gì cả. Nghệ thuật không chấp nhận những thứ hạng trung bình khá.” (Quà tặng trước lúc giao thừa)


“Xin lỗi cô, tôi bận lắm, tôi đang đói run người và gần ba chục con người đang chờ đợi cái kết quả mà tôi sắp báo về. Mà nếu không thế, tôi cũng không thể làm ông già Noel được, tôi chưa làm việc này bao giờ và cũng chưa nói chuyện với trẻ con bao giờ. Cô nên tìm một người nào khác thích hợp hơn tôi.” (Lời đề nghị đêm Giáng sinh)

 

 

Add comment


Security code
Refresh