| Trao đổi về "7 ngày trên sa mạc" |
|
Hôm rồi tôi đọc được bài của tác giả Đoàn Ngọc Lợi viết về “7 ngày trên sa mạc”. Điều đầu tiên tôi phải rất cảm ơn người viết đã đọc hết cuốn sách. Tôi luôn phải cảm ơn những ai đọc hết sách của mình, vì suy từ mình ra, tôi rất khó sắp xếp thời gian để đọc được hết một cuốn sách. Trong thời đại này, có lẽ thời gian là thứ khan hiếm nhất đối với tất cả mọi người. Đặc biệt, tác giả bài viết đã dành cảm tình cho cuốn sách cũng như đã phân tích rất kỹ truyện ngắn “7 ngày trên sa mạc”.
Đến người thứ hai comment cùng một ý như thế này thì tôi bắt đầu cảm thấy ngạc nhiên. Ôi chao, sao chúng ta lại đề cập đến sự tỉnh táo hay hiền lành hay ngây thơ của một người đàn ông trong câu chuyện này. Ngô vương Phù Sai tài giỏi và xảo quyệt đến mức đoạt được ngôi từ tay anh trai mình, chiếm được nước Việt và bắt Câu Tiễn về làm nô lệ, vậy mà vẫn mất nước vì Tây Thi. Người hùng Achilles có thể tay không quật đổ núi mà vẫn bị thua trận cũng chỉ vì một kế sách xưa như trái đất để rồi từ đó người ta có thành ngữ “Gót chân Achilles”. Tuần trước tôi vừa xem một bộ phim rất cũ là “Sắc giới”, trong đó Lương Triều Vĩ đóng vai tên trùm mật thám ác ôn và bệnh hoạn nhưng vẫn tin tưởng một cô nàng xa lạ. Và hàng nghìn câu chuyện có thật khác. Nghĩa là khi người ta thất bại hoàn toàn trong việc phải hạ gục đối phương thì người ta sẽ dùng kế sách cuối cùng cho dù nó quá cổ xưa. “Anh hùng không qua ải mỹ nhân”. Ngày nay thì người ta dùng một từ chuyên môn hơn và ấn tượng hơn là "gián điệp tình dục".
Tôi hay để ý quan sát tâm lý và hành vi con người. Tâm lý và hành vi phụ thuộc vào lứa tuổi, giới tính, nghề nghiệp, môi trường nuôi dưỡng, giáo dục, tính cách, vân vân và vân vân. Và có một điều tưởng chừng như phi lô gích rằng, những người đã ở trên đỉnh cao danh vọng đương nhiên phải vô cùng khôn ngoan và tỉnh táo, họ cũng thường là kẻ cô độc và hoàn toàn không có niềm tin với bất kỳ ai, nhìn đâu cũng thấy kẻ phản bội, ghen ghét, xu nịnh và đục nước béo cò. Tuy nhiên cũng vì thể, nếu người nào đã giành được niềm tin từ họ thì đấy là một niềm tin tuyệt đối.
|
Thay cho lời kết bài viết này, tôi xin trích lời nhà thơ Hữu Thỉnh nói về thế hệ nhà văn trẻ hôm nay: “… đã lộ diện một lớp tác giả mới đáng tự hào, trưởng thành về ý tưởng thẩm mỹ, ý thứ...
Và tiếp đến là hối hận, là nức nở chuộc tội êm dịu đến thắt lòng, là quỳ gối yêu đương, là làm lành trong mê cuồng xác thịt đến tuyệt vọng. Trong đêm nhung lụa ở motel Mirana, tôi hôn lòng bàn chân ho...