Trang chủ Bài viết
Hành tinh đơn độc và những hành trình bất tận

Hồi năm 2006, tôi nghe nhà thơ Dạ Thảo Phương nhắc đến chuyện du lịch bụi ở Lào. Thấy thú vị quá, tôi hỏi chuyến đi ấy chị thực hiện cùng ai. Dạ Thảo Phương ngước mắt nhìn tôi ngạc nhiên: Chị đi một mình. Ồ! Tôi nhìn chị đầy kính nể và không kém phần tò mò.

 
Trên hòn đảo vui nhộn

Nhiều cặp đang yêu đung đưa trên xích đu, vừa uống cà phê vừa ngắm nắng vàng cam đang buông trên mặt Vịnh, để rồi khi những rặng dừa đã sẫm dần, sẽ dễ dàng trao nhau một nụ hôn vội mặc cho dòng người xe của một trong những thành phố đông dân nhất thế giới ngun ngút trên đại lộ.

 
Giới hạn và những đám đông

Tôi nghe thấy những người có trách nhiệm với xã hội đau đáu một câu hỏi: Tại sao hầu hết các lĩnh vực của chúng ta đều không có đỉnh cao? Tại sao giới trẻ ngày nay được sống trong điều kiện vật chất no đủ, đất nước thái bình lại không thể bứt phá hơn các bậc cha anh?

 
Nỗi buồn thơ kiêu hãnh

Riêng điều này mới là cái sự khiến tôi kinh ngạc về vẻ thanh xuân và sức sống của một người phụ nữ dường không có tuổi. Một tuần có 7 ngày sống thì phần nhiều thời gian nhà thơ dành cho tennis, bơi lội, dancing và đôi khi cả massage thẩm mỹ.

 
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 1 trong số 15